Đào Tạo Nhập môn tĩnh khí công Tin tức

NHỮNG ĐIỀU CẦN BIẾT KHI TẬP LUYỆN KHÍ CÔNG

0

Việc tập luyện khí công thường xuyên đúng phương pháp, vốn là một trong ba trường phái tu luyện cổ Thiền – Yoga – Khí công (với Tĩnh Khí Công Ý Thức thì đã nâng lên thành một khoa học), ngoài việc cải thiện đáng kể sức khỏe và tự chữa bệnh, cũng giúp con người có cơ hội hiểu và đối diện với chân nguyên nhân của bệnh tật và hạn họa, vượt qua nỗi lo lắng, sự sợ hãi để có thêm sự lựa chọn xử lý các vấn đề trong cuộc sống (có những năng lực nhất định để quản trị các vấn đề xảy ra), giúp cho con người “dễ thở” hơn trước hoàn cảnh thế giới ngày càng có những biến động mạnh mẽ (Trong đó, chiến tranh-thiên tai và dịch bệnh là những biểu hiện thực cho một nền tảng tâm linh chung đang có biến động dữ dội, tác động không nhỏ tới đời sống con người, và đòi hỏi một cuộc cách mạng tâm thức). Tu luyện hay được gọi là một quá trình ” Phục hồi – ổn định và nâng cao năng lực sống của con người”.

I. 3 ĐIỀU KIỆN TU LUYỆN

Trong Dưỡng Chân Tập, Bạch Tẫn Lão Nhân có nói: “Từ xưa đến nay, kẻ học Đạo đông đúc còn người thành Đạo thưa thớt, cái duyên cớ ấy bởi đâu Trước hết phải có căn khí đạo, kế đó phải đọc sách nhiều, sau rồi phải sớm gặp thầy. Căn khí chẳng cao thì không mong gì xuất thế được, đọc sách chẳng nhiều thì không thể thấy lý mà nhìn biết, không sớm gặp thầy thì nhầm vào bàng môn. “Bằng trong 3 điều đó mà sót lấy một, chắc khó thành Đạo. Nếu bảo rằng lời ta có gì sai, thì xin hỏi lại các ngài nơi Bồng Đảo”

Căn khí chẳng cao thì long đong lận đận, nhìn mà không biết thì mịt mịt mù mù, Thầy không sớm gặp thì vô ích thất công, mà đường Đạo khó lại thêm

     1. Căn khí đạo là gì?

Có các quan điểm sau đây
– Có thể chất phù hợp với con đường tu luyện Đạo
– Có cốt khí phù hợp
– Có tinh thần thần kinh, tâm lý tình cảm phù hợp

     2. Tại sao phải đọc sách nhiều?

– Cần phải tìm hiểu nhiều
– Cần phải phân biệt nhiều (ngày trước không có sách, bây giờ sách lại quá nhiều)
– Cần có trình độ cao càng tốt (ngộ được tinh hoa tinh thần của người khác)

     3. Tại sao phải sớm gặp thầy?

Có lý do sau:
– Cần phải có người đi trước có trình độ, có năng lực, có kinh nghiệm để hướng dẫn hỗ trợ
– Về thực chất là sự kế thừa phát triển chứ không phải là sự sáng tạo hoàn toàn cá nhân
– Càng sớm gặp thầy càng tốt, để không mất công, đồng thời ít bị lệch pha mất đồng bộ
– Gặp nhầm thầy mà không nhận ra thì rất nguy hiểm
– Cần phải tu luyện theo một hệ thống cho đến khi đạt, thì mới thay đổi hệ thống, không nên đa tạp chỉ thất công vô ích.

II. CÁC HÌNH THỨC LUYỆN TẬP KHÍ CÔNG

Đối với người luyện Khí công có các dạng luyện tập sau

     1. Dạng tự luyện

Tức là tự mình luyện khí theo các phương pháp Khí công, tự mình thực hiện toàn bộ quá trình luyện. Đây là dạng luyện công căn bản.

     2. Dạng song luyện

Tức là luyện với một vài người cùng luyện với mình. Dạng này có các ý nghĩa sau:
– Cùng nhau trao đổi nhận thức và kinh nghiệm.
– Bổ trợ cho nhau cái hơn cái kém trong mức thành đạt của quá trình luyện.
– Liên kết, kích thích hỗ trợ nhau về mặt khí, xử lý giúp nhau các biến động khi luyện.

     3. Dạng trợ luyện

"Ngũ hành trận" bên chóp bạc !
“Ngũ hành trận” bên chóp bạc !

Tức là luyện với sự hỗ trợ của người đi trước, người đi trước này phải thấu hiểu và thành đạt trong việc luyện khí ở mức độ nào đó. Để có thể gọi là người thầy dạy được. Dạng này có các ý nghĩa sau:

– Giải thích về mặt lý thuyết, hướng dẫn về mặt thực hành.

– Theo dõi quá trình luyện và xử lý kịp thời các biến động xấu.

– Đả thông huyệt mạch, truyền ngoại khí vào người luyện.

Lưu ý: Ở dạng song luyện chỉ liên kết, kích thích và hỗ trợ mang tính chất tự nhiên như là luyện với đối tác. Còn sự trợ luyện đầy đủ, thật sự là sự giúp đỡ của người thầy.

Lẽ dĩ nhiên tự luyện khó hơn song luyện và càng khó hơn trợ luyện. Bởi tìm người cùng luyện với mình là khó, và tìm được người thầy xứng đáng lại là rất khó trong lĩnh vực Khí công. Một vấn để không thể không nói đến là sự luyện tập theo môn phái. Ngày nay môn phái riêng biệt về Khí công hầu như không có, còn trong các môn phái võ thuật thì phần khí công rất ít và chưa thật đúng. Tất nhiên điều đó không có nghĩa là hoàn toàn không có, mà các môn phái Khí công còn sót lại cho đến ngày nay vẫn còn bí truyền.

Việc luyện tập theo môn phái có các ý nghĩa sau đây:
– Kỷ luật của môn phái khiến cho người luyện dễ luyện hơn.
– Tôn chỉ đúng của môn phái khiến cho người luyện dễ định tần hơn.
– Môn pháp, kinh nghiệm và sự chuyên biệt về một khả năng nào đó trong lĩnh vực khí công, khiến cho người luyện dễ thành đạt hơn.

Tuy các môn phái Khí công ngày xưa dễ lẫn vào một số quan niệm siêu thực, tôn giáo mê tín dị đoan nhưng cốt lõi là tôn chỉ mục đích và con đường tâm đạo vạch ra. Một môn phái đúng đắn là một môn phái có con đường tâm đạo đúng đắn, xét cho cùng có tâm đạo tốt mới có thể luyện thành công mỹ mãn trong lĩnh vực khí công, đồng thời tránh được các biến động gây hậu quả xấu không lường trước được.

Tất nhiên sự luyện Khí công còn được hướng dẫn bởi sách vở, nhưng sách vở về Khí công ngày nay rất hiếm và có ít cuốn sách cũng như tư liệu chất lượng, một lý do chính là vì lĩnh vực Khí công là lĩnh vực rất phức tạp về lý thuyết cũng như thực hành.

III. SƠ LƯỢC TỰ LUYỆN TĨNH KHÍ CÔNG

  1. Tư thế ngồi luyện: Tư thế thật thoải mái: Mắt nhắm, miệng ngậm. lưỡi để hàm trên, tai không nghe, mũi không ngửi, cơ quan xúc giác càng ít tiếp xúc với ngọai vật càng tốt, lưng thẳng, bụng lỏng, đầu hơi ngẩng, hai chân thoải mái, hai tay để trên đùi, cơ thể thư giãn, tinh thần tập trung.
  2. Ngồi chỗ thoáng, sạch sẽ, cao ráo, không gió quá, không nóng quá, hướng vào không gian tránh vật cản.
  3. Thời gian mới đầu là trước khi đi ngủ và sau khi mới tỉnh dậy.
  4. Học Khí công phải như học Đạo: Tâm học, thức học chứ không phải là lý học, trí học. Phương pháp là duy nghiệm chứ không phải là duy lý. Trước tiên là hãy “nhúng” mình để chiêm nghiệm các hiện tượng và quá trình xảy ra. Lúc đầu giống như ảo giác sau đó đến thực giác rồi mới đến chân giác. Qúa trình đó là nhằm tạo nên một phản xạ thần kinh đưa đến một nhận thức “hình như – có lẽ – chắc chắn” để đi đến một cảm giác trực giác chân chính.
  1. Khí công là trạng thái vô hình nên nhận thức của ta phải đi từ cảm nhận rồi đi đến phản ánh mới đến quan sát. Ta phải đưa thân thể chúng ta vào trạng thái hư tĩnh và với tâm pháp là QUÁN sang TƯỞNG rồi sang NIỆM. Nghĩa là tập trung tư tưởng, hình dung tưởng tượng rồi sang tâm niệm để xác định đức tin của mình.
0

Gửi phản hồi