Hôm nay, 16 Tháng 11 2019 08:41

Múi giờ UTC + 7 Giờ




Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 4 bài viết ] 
Người gửi Nội dung
 Tiêu đề bài viết: Một số phim ảnh đáng lưu ý
Gửi bàiĐã gửi: 26 Tháng 11 2011 00:19 

Ngày tham gia: 24 Tháng 10 2011 17:15
Bài viết: 31
Recommend: Nên xem film trước khi xem nội dung Bài viết bên dưới vì Bài viết có tiết lộ nội dung phim.

Phim Samsara- Làn ranh giữa khai sáng và trần tục
Làm sao để ngăn một giọt nước rơi xuống từ nơi đang khô cạn?

Hình ảnh
Sự lựa chọn
Truyện phim kể về hành trình tu hành – hoàn tục – tu hành rồi lại hoàn tục của một nhà sư trẻ tên là Tashi (tài tử Shawn Ku đóng). Vốn xuất thân từ một gia đình bình thường nhưng Tashi đã sớm theo con đường đắc đạo ngay từ khi còn nhỏ. Ở độ tuổi còn rất trẻ Tashi cũng đã khiến rất nhiều các vị cao tăng nể phục khả năng tu hành của anh.

Một ngày, Tashi biến mình trở thành một người đàn ông tầm thường trong mắt mọi người khi bất chấp tất cả để có niềm đam mê trần tục. Anh gặp và yêu Pema – cô thôn nữ đầy nhựa sống- từ ánh mắt đầu tiên. Anh khát khao cô và dần trở thành một người đàn ông không thể thiếu trong cuộc đời của Pema. Họ nên vợ nên chồng.

Rồi thời gian trôi qua, niềm vui gia đình càng được nhân lên khi hai người có con. Chính lúc gia đình họ đang êm đềm nhất, Tashi quyết định rời bỏ vợ con để trở về chốn núi non gõ mõ, tụng kinh, niệm Phật. Tashi phải đứng trước những sự lựa chọn một mất một còn. Giữa con đường tu hành bỏ dở và trước trách nhiệm gia đình.
Những đối lập
Bộ phim ngồn ngộn những mặt đối lập tưởng chừng như không gì có thể khoả lấp nổi. Nhưng sợi dây tình yêu, sự đam mê đến cuồng dại của chàng sư thầy và cô thôn nữ đã đẩy các mặt đối lập trở nên dung hoà hơn. Bộ phim cố gắng phản ứng một phần nào đó cái lý của đạo Phật về quan niệm tình yêu đôi lứa. Đồng thời nó cũng là lát kéo xén tất cả sự tầm thường và thói ích kỷ tồn tại bên trong của mỗi con người.

Mặt đối lập thứ nhất rất dễ nhận ra trong phim, đó là đối lập về mặt không gian giữa chàng trai tu hành Tashi và cô gái thôn quê Pema. Trong phim hai mảng không gian thay nhau hiện hữu, một bên là vùng đồi núi trơ trụi và cằn cỗi, ở đó có một ngôi đền là chốn tu hành của các các nhà tăng muốn theo con đường đắc đạo, giải thoát mọi nỗi đau, sự u uất của chốn phàm trần.

Và bên kia là vùng thung lũng hoang sơ và màu mỡ đến tuyệt đẹp. Ở đó có Pema nhan sắc rực rỡ. Hai không gian trái chiều và hoàn toàn biệt lập với nhau như hai mảng màu đối khắc không thể nào có điểm chung. Nhưng rồi chính chúng lại kết vào nhau hoà thành một , nối với nhau bằng sợi dây của tình yêu oan nghiệt, vừa thiết tha, cuồng dại nhưng cũng vừa đớn đau, khổ luỵ của Pema và Tashi. Đạo diễn đã truyền tải ý tưởng có dụng ý của mình, khi ông cho ánh sáng và màu sắc vô cùng rực rỡ, tươi đẹp ở vùng thung lũng nơi Pema sinh sống. Điều đó thể hiện và dự báo trước cho người xem thấy được sức sống và sự bùng nổ của nhân vật Tashi về nửa sau của phim.

Mặt đối lập thứ hai sâu sắc hơn và cũng là chủ đề mchính. Đó là sự đối lập trong chính con người của chàng sư trẻ Tashi. Hình ảnh Tashi hiện lên ở hai mặt đối lập rất khác nhau. Đó là một Tashi tu hành khổ hạnh, phải cắt đứt mọi đam mê dục vọng chốn phàm trần và một Tashi - người chồng người cha người đàn ông trụ cột trong gia đình, là con người sống rất bản năng với những ham muốn tầm thường nhất.

Đạo diễn Pan Nalin khắc họa hai khía cạnh trái chiều này trong một con người rất tinh tế và đầy ngụ ý. Ông trộn lẫn chúng thành một rồi chia thành hai mảng độc lập, bộ phim thể hiện không gượng gạo, hoàn toàn đúng mạch tự nhiên.

Samsara được thực hiện năm 2001 bởi tài tử - đạo diễn tài năng Ấn Độ Pan Nalin. Bộ phim là sản phẩm hợp tác giữa bốn nền điện ảnh lớn là Ấn Độ, Pháp, Ý và Đức trong đó chủ chốt là điện ảnh Ấn Độ. Tác phẩm này đoạt được rất nhiều giải thưởng trong các Liên hoan phim Quốc tế, như giải phim hay nhất trong LHP Quốc tế Melbourne 2002, Giải của Ban tuyển lựa chính thức tại các LHP Quốc tế Sudance 2002, LHP Quốc tế Toronto 2001 và nhiều giải thưởng quốc tế quan trọng khác.

Một số thông tin về film trên IMDB


Sửa lần cuối bởi tkcyt2010 vào ngày 26 Tháng 11 2011 00:37 với 3 lần sửa.

Ngoại tuyến
   
 
 Tiêu đề bài viết: Re: Một số phim ảnh đáng lưu ý
Gửi bàiĐã gửi: 26 Tháng 11 2011 00:25 

Ngày tham gia: 24 Tháng 10 2011 17:15
Bài viết: 31
Recommend: Nên xem film trước khi xem nội dung Bài viết bên dưới vì Bài viết có tiết lộ nội dung phim.

Xuân, Hạ, Thu Đông... rồi lại Xuân - Vì cuộc đời là như thế
Hình ảnh

Tên của bộ phim đã nói lên rất nhiều điều - Xuân, Hạ, Thu, Đông… rồi lại Xuân - đó là vòng quay của thời gian mà cũng là vòng quay của số phận con người. Bình thường thôi, cứ lần lượt qua cái ấm nóng của mùa hạ, qua cái se lạnh của mùa thu, qua cái lạnh giá của mùa đông, rồi nhất định, dù người ta có mong chờ hay ngăn trở thì mùa xuân rồi cũng sẽ quay về.

Mở đầu bộ phim là sự tĩnh lặng, giữa không gian mênh mông núi rừng, chênh vênh một ngôi chùa nhỏ. Hồ nước êm ả là sợi dây ngăn cách thế giới bên ngoài ở đâu đó với ngôi chùa, với sự bình yên của hai người trong chùa: vị sư già và cậu bé con. Tôi rất thích chi tiết chiếc thuyền nhỏ lặng lẽ trôi, có khi có người chèo, có khi không. Chiếc thuyền trôi từ bờ bên này hồ có ngôi chùa lặng lẽ sang bờ bên kia của thế giới xô bồ, từ bờ bên này của tĩnh – trong sang bờ bên kia của động – đục, từ bên này của tĩnh sang bờ bên kia của mê… Hay là ngược lại? Kể ra cũng khó nói cho đúng, vì ở đâu có con người, thì ở đó có đục – trong, mê hay tỉnh cũng chỉ do lòng người mà thôi.

Hình ảnh

Bắt đầu của một năm là mùa xuân, bắt đầu của đời người là thời thơ ấu. Chú tiểu “con ai đem bỏ chùa này” còn ngây thơ chơi đùa với ếch nhái. Chú lớn lên trong sự bình yên do sự cách biệt về không gian và sự chở che của vị sư già. Mọi việc cứ tươi vui. Nhưng rõ ràng một năm thì không chỉ có mùa xuân và con người thì không thể níu giữ sự vô tư của tuổi thơ mãi mãi, bởi như thế đâu còn là cuộc đời?

Rồi có một cô gái đến đến từ bờ bên kia, chú tiểu – chàng thanh niên bước vào mùa hạ. Cô gái đang mắc tâm bệnh. Sự gặp gỡ của chàng trai trẻ và cô gái trẻ đã tạo nên mùa hạ ấm áp cho cả hai người. Chuyện gì xảy ra tất xảy ra, đất đá cũng biết, tượng Phật hẳn nhiên cũng biết nhưng nói gì, có gì để nói, bình thường như xuân – hạ - thu – đông, bốn mùa cứ tuần tự trôi qua. Có gì để mà trách cứ khi cô gái, chú tiểu đều là con người, nhất là những người tuổi hạ tràn căng máu nóng? Dưới mặt trời mùa hạ, trời ấm, người ấm, cô gái rạng rỡ rồi cũng tới lúc phải đối mặt với sự thật là cô gái đã lành bệnh, vị sư già bảo cô gái quay về bờ bên kia. Cô gái xuống thuyền. Như con bướm đuổi theo mùi hương, cô gái đi, chú tiểu cũng khăn gói đi theo mùa hạ của chú, hơi ấm đầu đời của chú.

Hình ảnh

Vị sư già biết hết, hiểu hết... Chỉ có chú tiểu là chưa ngộ được Phật pháp mà thôi. Liệu chú có hiểu lời vị sư già, liệu chú có nhớ rằng trong “thập nhị nhân duyên” gây ra cuộc sống đau khổ cho loài người thì “ái” sinh ra “thủ” rồi tới “hữu”. Tình yêu, phải, chính tình yêu mà chú đang đuổi theo ấy sẽ sinh ra nhu cầu chiếm hữu rồi sẽ lại tạo một vòng luân hồi những hạnh phúc và khổ đau –mà có lẽ là nhiều hơn hạnh phúc.

Có lẽ Phật cũng nói thầm: “Chẳng sao đâu mà, bình thường như bốn mùa ấy thôi, đi hay ở hẳn nhiên là đã có tiền duyên, có tránh được đâu mà.” Chùa hai người, giờ chỉ còn một. Một ông sư già và một con mèo con. Mặt trời dịu lại, mùa hạ cũng qua đi. Mùa thu dần đến, núi non rực vàng.

Chẳng biết mấy mùa thu nhuộm vàng rừng núi như thế thì chú tiểu ngày xưa – người đàn ông râu tóc rậm rạp bây giờ quay về. Không phải chỉ thay đổi ở hình dạng mà còn thay đổi cả tâm hồn. Gã đã giết người, thù hận bốc cháy người và gã mang về chùa cả con dao – hung khí gã đâm vào người yêu ngày xưa, nay đã là người hận.

Hình ảnh

Thản nhiên như không, như vẫn thế từ bao lâu nay, vị sư càng già càng ít nói: “Chú khổ thì người khác cũng khổ.” Nghe chừng như chuyện khổ là tất nhiên, có gì để nói? Chỉ là chuyện xuân hạ thu đông. Thì từ lâu, người ta còn lạ gì “Đời là bể khổ” với ít nhất tám nỗi khổ: sinh, lão, bệnh, tử, thụ biệt ly, oán tăng hội, sở cầu bất đắc, ngũ thụ uẩn.

Cảnh sát đến chùa bắt kẻ sát nhân. Cảnh sát có súng. Kẻ sát nhân có dao. Dao đấu súng và máu sẽ đổ trên sân chùa. Ông sư già lom khom viết chữ trên sân, không rời bút, thản nhiên như không, cũng chẳng nhìn lên, ông bảo chàng thanh niên buông dao. Dao buông xuống thì dao hết là dao, Đức Phật vẫn dạy thế. Buông dao thì thành chánh quả. Dao hết là dao thì súng cũng hết là súng, cảnh sát hết là cảnh sát, sát nhân chẳng còn râu tóc, chỉ còn hai trăm sáu mươi chữ của bài kinh Bát Nhã trên sân. Vị sư già bảo người đàn ông dùng con dao vừa buông xuống ấy mà khắc theo nét chữ ông viết ở trên sân. Gã khắc suốt ngày đêm, khắc tới rách da tay, tới khi kiệt sức. Khắc rằng:

"Sắc bất dị không, không bất dị sắc, sắc tức thị không, không tức thị sắc, thọ tưởng hành thức diệc phục như thị…"

Hình ảnh

Sáng hôm sau, cảnh sát đến dẫn hắn lên thuyền sang bên kia bờ. Mọi chuyện xảy ra như chẳng có gì để nói, tất nhiên như thế.

Mùa thu trôi qua, tuyết mùa đông phủ kín núi non. Một mùa tuyết, hai mùa tuyết, chẳng biết bao nhiêu mùa tuyết trôi qua, chỉ biết ông sư già đã tịch. Giữa băng giá phủ kín mặt hồ, một hôm nào đó lạnh giá, một người đàn ông đứng tuổi xuất hiện, đi từ bên kia sang bờ bên này của ngôi chùa bỏ hoang. Đó là người cũ, đã mãn giấc bướm, mãn tù, mãn cuộc đời, quay về chùa cũ. Tới một lúc chẳng cần duyên cớ, chẳng cần con thuyền đưa, tới đúng thời điểm, thì người ta phải quay về với đúng chỗ của mình thôi. Rồi từ khi người đàn ông bước qua mặt hồ đóng băng thì ông thành sư. Bước qua mặt hồ, bỏ lại sau lưng những ác duyên, nghiệp báo, bỏ lại thế giới mà ông đã từng tha thiết muốn bước vào, bỏ lại cả tình yêu, cả thù hận.

Hình ảnh

Nhưng từ giã cuộc đời bên kia đâu phải là diệt nó, trái lại, phải sống với nó. Mà cuộc đời ở bên kia đâu có để cho sư quên. Nó nhắc nhở sư ở chính ngay khởi điểm, ở tiếng khóc bắt đầu sự sống. Cho nên, giữa giá băng như thế, một buổi sáng, chùa chưa mở cửa đã vang lên tiếng khóc sơ sinh trước sân. Một thiếu phụ từ đâu tới, giấu nước mắt, lẳng lặng đem con lên bỏ chùa này, giao cho chùa giọt máu chắc hẳn là kết quả của một hạnh phúc – cái hạnh phúc không bền hơn sương tan đầu cỏ. Câu chuyện đó ông đã biết quá rồi, câu chuyện của chính ông. Cho nên có gì xảy ra ông cũng sẽ thản nhiên, chẳng nói một lời, chẳng có gì để nói, bình thường như xuân, hạ, thu, đông trôi qua trên mái chùa mà thôi.

Đấy, băng giá tan rồi, mùa đông đã trôi qua, một mùa đông, hai mùa đông … Rồi mùa xuân tới! Trẻ sơ sinh đã thành chú tiểu nhỏ, ngây thơ chơi đùa với ếch nhái. Chỉ mươi mùa xuân nữa thôi là chú tiểu sẽ bước vào tuổi hạ. Coi chừng, chú sắp xuống thuyền sang bờ bên kìa, lại sắp rút dao, rồi biết đâu sắp khắc lên nền gạch: “Có chẳng khác không, không chẳng khác có…” Nói gì nữa? Có gì để nói? Ừ, thì biết hết cả rồi, đã thành quy luật thì thiên nhiên cũng không đổi mà con người thì vẫn thế cả thôi.

Bởi cuộc đời “vô thường”, vạn vật biến đổi vô cùng theo chu trình bất tận sinh - trụ - dị - diệt, vậy thì “sắc sắc” – “không không” luân hồi bất tận, “thoáng có”, “thoáng không”, cái tưởng còn thì chẳng còn, cái ngỡ mất chẳng còn mất.

Một số thông tin về film trên IMDB


Sửa lần cuối bởi tkcyt2010 vào ngày 26 Tháng 11 2011 00:36 với 1 lần sửa.

Ngoại tuyến
   
 
 Tiêu đề bài viết: Re: Một số phim ảnh đáng lưu ý
Gửi bàiĐã gửi: 26 Tháng 11 2011 00:35 

Ngày tham gia: 24 Tháng 10 2011 17:15
Bài viết: 31
The Last Temptation of Christ - Sự cám dỗ cuối cùng của Chúa Jesus

Hình ảnh

Được dàn dựng dựa theo tác phẩm văn học cùng tên của nhà văn Hy Lạp Nikos Kazantzakis, ngay từ đầu truyện phim đã có lời đề tựa “…không lấy cơ sở là Kinh Thánh mà là sự thám hiểm những mâu thuẫn muôn đời của tâm linh”. Điều đó sẽ giúp người xem tránh được sự kinh ngạc hay thắc mắc trước những vấn đề, sự kiện hoàn toàn mới lạ hoặc trái ngược với quan niệm truyền thống về cuộc đời Chúa Jesus…

Ở Nazareth xứ Galile (Israel) có một thợ mộc trẻ tuổi tên là Jesus (Willem Dafoe), quanh vùng chỉ anh ta là người đóng thập giá cho quân La Mã để hành quyết đồng bào nên thường bị mọi người phỉ nhổ. Nhưng Jesus có cách nghĩ của mình, cho đó là khổ nạn mà Đức Chúa Trời (Chúa tối cao của Do Thái giáo) muốn anh gánh chịu. Judas Iscariot (Harvey Keitel) vốn cùng quê, cương nghị và bộc trực, thường lên án việc làm phản dân tộc của Jesus…

Ngày nọ chàng thợ mộc bỏ làng ra đi, những tiếng nói huyền bí thúc giục Jesus cất bước, anh mơ hồ về một con đường khai sáng đồng loại. Vào thành Jerusalem tìm Magdalene, bạn gái thuở thiếu thời, Jesus xin lỗi nàng vì không đáp ứng được tấm lòng của người phụ nữ có tình yêu cuồng nhiệt. Magdalene thất tình nên lao vào chốn phong trần, thành gái điếm của đủ mọi hạng người… Chàng trai lại ra đi dấn bước giữa sa mạc đến với những ẩn sĩ khổ hạnh. Judas nhận trọng trách từ những người Do Thái chủ trương bạo lực lật đổ ách thống trị La Mã tìm giết Jesus, kẻ muốn dùng tình thương (bất bạo động) để giải phóng con người, giải phóng dân tộc. Cuộc đấu lý giữa hai gã đàn ông khiến Judas “mở mắt”, nguyện đi theo bậc thầy đạo hạnh dưới tư cách một “nhân chứng” chiêm nghiệm con đường mới…

Bằng phép lạ và tình đồng loại cao cả, Jesus đã chinh phục không ít những người cùng khổ, ngoài Judas còn có Peter, James, Andrew, John, Nathaniel, Thomas, Phillip… những môn đồ đầu tiên. Đoàn người ngày một đông, đội ngũ ngày càng lớn nhưng con đường phải đi vẫn còn nhiều trăn trở. Jesus một mình quay vào sa mạc để mong Chúa Trời soi sáng…

Câu chuyện cho ta tầm nhìn khác lạ về người đàn ông tên Jesus, vị Chúa khai sinh Thiên Chúa giáo. Ông vốn là người lao động bình dân nhưng có tâm hồn sâu sắc, quảng đại, tuy vậy trong ông luôn hiện diện hai khuôn mặt, hai nhân cách. Một đời thường dung dị, nhiều mâu thuẫn nghi hoặc, biết yêu thương tơ tưởng, cảm nhận được đói khát đau đớn, từng oán Trời trách Chúa, không ít lần run rẩy âu lo và đôi khi bị mê hoặc bởi những cám dỗ tầm thường. Một tâm linh siêu phàm, một ý chí vượt trên đồng loại, biết chế ngự bản thân và chiến thắng cái tôi hiện hữu, đây là phần Thầy mà các môn đồ sùng kính, phần Thánh mà nhân gian ngưỡng vọng…

Trong nội tâm của Jesus mâu thuẫn luôn tồn tại, ông tưởng tượng linh hồn mình như rắn độc, còn trái tim là mãnh thú, chúng thường phản biện ý chí của ông. Linh hồn từng chế giễu khát vọng tư tưởng: “phải kiêu ngạo lắm mới tự cho mình cứu chuộc cả thế giới. Thế giới không cần cứu rỗi…”. Vì lo sợ thường trực nên ông tìm đến “bài thuốc ” yêu thương, vì yêu thương không đạt hiệu quả ông quay sang sử dụng búa rìu (bạo lực), vì búa rìu quá ư ghê gớm ông chọn giải pháp cuối cùng, đòi chết để “sống mãi”, được tôn sùng và trở thành Đấng Cứu Thế. Nhưng ngay trước lúc chết Jesus vẫn khúc mắc, đau đớn vì bị đóng đinh trên thập giá làm Ngài bất tỉnh và mộng mị. Ngài mơ được Thiên sứ giải thoát, trở về đời thường lấy vợ sinh con, không chỉ một mà đến… 3 vợ, không chỉ vài con mà… hàng chục đứa con. Nhưng Jesus lại mất đi điều quan trọng nhất của một đời người, đó là danh dự, sự nổi tiếng, lòng kính trọng tin yêu… Người ta chẳng thèm đếm xỉa đến Ngài, mặc dù họ vẫn rao giảng những lời Ngài nói và thêu dệt những sự tích về Ngài. Cảnh tượng chết già trong tủi nhục làm Jesus bừng tỉnh… Ngài hạnh phúc vì vẫn phơi mình trên thân gỗ và reo vui chiến thắng trước cám dỗ cuối cùng của… quỷ Satan.

Nhân vật Judas được mang một diện mạo mới, là môn đệ đầu tiên, kiên cường vững chãi nhất, giàu tình cảm nhất, gần gũi trung thành với Jesus nhất. Ông ta chẳng đê tiện bán Chúa, Jesus nằng nặc đòi ông giúp tiếp cận với chiếc thập giá, ý nguyện cuối cùng của Ngài…

Bộ phim từng dấy ba đào trong dư luận với đủ kiểu khen chê. Có kẻ ví von nhà sản xuất “lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử”, hay bóng gió Judas xuất thân từ Brooklyn (kẻ phản Chúa mang bộ mặt của người Mỹ)… Có người khen nức nở đây là phim hay nhất của một thập kỷ… Ai nghĩ sao là quyền của họ, chỉ xin tổng kết bộ phim bằng câu thoại giữa một nhân vật tưởng tượng với Jesus: “…Anh hãy nhìn những con người đó, anh có thấy họ buồn bã không? Thấy họ đau khổ không? Hy vọng duy nhất của họ là Jesus hồi sinh. Jesus hồi sinh sẽ cứu chuộc cả thế giới và điều đó mới là quan trọng. Sự thật được tạo nên từ điều người dân cần và tin tưởng…”. Một cách giải thích dễ hiểu về sự lan truyền của huyền thoại và sự ra đời của tôn giáo… Một lần nữa hoài nghi hay không là tùy niềm tin của bạn…

Một số thông tin về film trên IMDB


Ngoại tuyến
   
 
 Tiêu đề bài viết: Re: Một số phim ảnh đáng lưu ý
Gửi bàiĐã gửi: 26 Tháng 11 2011 00:39 

Ngày tham gia: 24 Tháng 10 2011 17:15
Bài viết: 31
Hy vọng hôm nào có buổi nghe Thầy phê bình film :)


Ngoại tuyến
   
 
Hiển thị bài viết cách đây:  Sắp xếp theo  
Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 4 bài viết ] 

Múi giờ UTC + 7 Giờ


 Đang trực tuyến

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào trực tuyến.1 khách.


Bạn không thể tạo chủ đề mới.
Bạn không thể trả lời bài viết.
Bạn không thể sửa những bài viết của mình.
Bạn không thể xóa những bài viết của mình.
Bạn không thể gửi tập tin đính kèm.

Tìm với từ khóa:
Chuyển đến:  
 
cron